次韵奉和菊仙辘轳体“月临秋水雁空惊” 其三

近现代 熊盛元
晨霜凛凛夜风清,落木千山豁眼明。瓶插春花香渐灭,月临秋水雁空惊。 频搔白发年年减,却喜红笺字字精。世事沧桑知劫换,笑他蓬雀说云程。
chén shuāng lǐn lǐn fēng qīng   luò qiān shān huō yǎn míng píng chā chūn huā xiāng jiàn miè   yuè lín qiū shuǐ yàn kōng jīng
pín sāo bái nián nián jiǎn   què hóng jiān jīng shì shì cāng sāng zhī jié huàn   xiào péng què shuō yún chéng