次韵奉答吴吉林老贺吾儿升学诗
为免寒门尽草莱,恩霖偶许到微才。烦公青眼屡相顾,怜我愁怀今稍开。
渐已成人堪放手,苟能谋食敢望材。有朝不负殷勤嘱,再命痴儿晋几杯。
wèi
为
miǎn
免
hán
寒
mén
门
jǐn
尽
cǎo
草
lái
莱
,
ēn
恩
lín
霖
ǒu
偶
xǔ
许
dào
到
wēi
微
cái
才
fán
。
gōng
烦
qīng
公
yǎn
青
lǚ
眼
xiāng
屡
gù
相
lián
顾
,
wǒ
怜
chóu
我
huái
愁
jīn
怀
shāo
今
kāi
稍
开
。
jiàn
渐
yǐ
已
chéng
成
rén
人
kān
堪
fàng
放
shǒu
手
,
gǒu
苟
néng
能
móu
谋
shí
食
gǎn
敢
wàng
望
cái
材
yǒu
。
zhāo
有
bù
朝
fù
不
yīn
负
qín
殷
zhǔ
勤
zài
嘱
,
mìng
再
chī
命
ér
痴
jìn
儿
jǐ
晋
bēi
几
杯
。