次韵方石哭静逸先生
病起看春意屡新,春来无事不伤神。百年世路谁非客,四海交情几是真。
馆阁正须挥翰手,山林兼少著书人。因君万念凉如水,亦欲沧江把钓纶。
bìng
病
qǐ
起
kàn
看
chūn
春
yì
意
lǚ
屡
xīn
新
,
chūn
春
lái
来
wú
无
shì
事
bù
不
shāng
伤
shén
神
bǎi
。
nián
百
shì
年
lù
世
shuí
路
fēi
谁
kè
非
sì
客
,
hǎi
四
jiāo
海
qing
交
jǐ
情
shì
几
zhēn
是
真
。
guǎn
馆
gé
阁
zhèng
正
xū
须
huī
挥
hàn
翰
shǒu
手
,
shān
山
lín
林
jiān
兼
shǎo
少
zhù
著
shū
书
rén
人
yīn
。
jūn
因
wàn
君
niàn
万
liáng
念
rú
凉
shuǐ
如
yì
水
,
yù
亦
cāng
欲
jiāng
沧
bǎ
江
diào
把
lún
钓
纶
。