次韵方教采芹亭

宋代 方岳
山是乌山落一支,径烦诗眼相亭基。 舞雩人在春风里,清坐不言山更奇。
shān shì shān luò zhī   jìng fán shī yǎn xiāng tíng  
rén zài chūn fēng   qīng zuò yán shān gèng