次韵范纯夫戏答李方叔馈笋兼简邓慎思

宋代 秦观
楚山冬笋斸寒空,北客长嗟食不重。 秀色可怜刀切玉,清香不断鼎烹龙。 论羹未愧蓴千里,入贡当随传一封。 薄禄养亲甘旨少,满包时赖故人供。
chǔ shān dōng sǔn zhǔ hán kōng   běi cháng jiē shí zhòng  
xiù lián dāo qiē   qīng xiāng duàn dǐng pēng lóng  
lùn gēng wèi kuì chún qiān   gòng dāng suí chuán fēng  
báo yǎng qīn gān zhǐ shǎo   mǎn bāo shí lài rén gōng