次韵读韩柳文

宋代 释德洪
颍皋韵秀彻,如春在杨柳。清游每见删,题诗□□□。 □篇如用兵,曹瞒破张绣。神远付一快,奇变愕众口。 □□含至美,醇酽兵厨酒。柳文马顿尘,骄嘶不忘骤。 置□□文中,珷玞杂琼玖。同时公与侯,富贵可炙手。 人惊风云会,自矜时命偶。一欢难把玩,忽焉成老丑。 居然成□□,累累增培塿。两公独如在,并驱让先后。 文章有耿□,□语置坐右。我老坐诗穷,奔走营升斗。 时能吐佳句,英华出枯朽。
yǐng gāo yùn xiù chè   chūn zài yáng liǔ qīng yóu měi jiàn shān   shī          
  piān yòng bīng   cáo mán zhāng xiù shén yuǎn kuài   biàn è zhòng kǒu    
    hán zhì měi   chún yàn bīng chú jiǔ liǔ wén dùn chén jiāo   wàng zhòu    
zhì     wén zhōng   qióng jiǔ tóng shí gōng hóu   guì zhì shǒu    
rén jīng fēng yún huì   jīn shí mìng ǒu huān nán wán   yān chéng lǎo chǒu    
rán chéng       lěi lěi zēng péi lǒu liǎng gōng zài bìng   ràng xiān hòu    
wén zhāng yǒu gěng       zhì zuò yòu lǎo zuò shī qióng bēn   zǒu yíng shēng dǒu    
shí néng jiā   yīng huá chū xiǔ