次韵端若再惠长句

宋代 周紫芝
功名本是儿时事,过是悬知终少味。向来欲度骅骝前,无命能居百僚底。 未容晚辈识风流,顿遣前贤隔生死。党狱十年犹未开,谗口嚣嚣苦相訾。 且将皮里著阳秋,敢复眼前分浊泚。颜之厚矣终自羞,论少卑之人亦否。 路逢俗士呼与言,公独未知其趣耳。无人为吊楚客魂,谁肯更作将军地。 此心此语只自知,闻君足音惊且喜。词倾三峡颇壮观,气吞云梦真奇伟。 时从雾豹得一斑,行看飞黄日千里。如君人物尚淹留,此事宁非肉食鄙。 枘方虽自与凿乖,瓶竭那知是罍耻。一生恨未识荆州,万事政须咨伯始。 忘形已自到尔汝,论事何妨杂嘲戏。人生一笑不易得,莫遣征航有归意。
gōng míng běn shì ér shí shì   guò shì xuán zhī zhōng shǎo wèi xiàng lái huá liú qián   mìng néng bǎi liáo    
wèi róng wǎn bèi shí fēng liú   dùn qiǎn qián xián shēng dǎng shí nián yóu wèi kāi chán   kǒu xiāo xiāo xiāng    
qiě jiāng zhù yáng qiū   gǎn yǎn qián fēn zhuó yán zhī hòu zhōng xiū lùn   shǎo bēi zhī rén fǒu    
féng shì yán   gōng wèi zhī ěr rén wéi diào chǔ hún shuí   kěn gèng zuò jiāng jūn    
xīn zhī zhī   wén jūn yīn jīng qiě qīng sān xiá zhuàng guān   tūn yún mèng zhēn wěi    
shí cóng bào bān   xíng kàn fēi huáng qiān jūn rén shàng yān liú   shì níng fēi ròu shí    
ruì fāng suī záo guāi   píng jié zhī shì léi chǐ shēng hèn wèi shí jīng zhōu wàn   shì zhèng shǐ    
wàng xíng dào ěr   lùn shì fáng cháo rén shēng xiào   qiǎn zhēng háng yǒu guī