次韵东坡还自岭南

宋代 李之仪
凭陵岁月固难堪,食蘖多来味却甘。 时雨才闻遍中外,卧龙相继起东南。 天边鹤驾瞻仙袂,云里诗笺带海岚。 重见门生应不识,雪髯霜鬓两毵毵。
píng líng suì yuè nán kān   shí niè duō lái wèi què gān
shí cái wén biàn zhōng wài   lóng xiāng dōng nán
tiān biān jià zhān xiān mèi   yún shī jiān dài hǎi lán
zhòng jiàn mén shēng yīng shí   xuě rán shuāng bìn liǎng sān sān