次韵弟观雪中二首
万里长久一样云,纷纷吹下玉成尘。
能令下界皆称瑞,谁谓南人不识真。
积冻已多为麦地,培汤更办百花春。
强将光景宽衰老,呵手微吟意欠新。
wàn
万
lǐ
里
cháng
长
jiǔ
久
yī
一
yàng
样
yún
云
,
fēn
纷
fēn
纷
chuī
吹
xià
下
yù
玉
chéng
成
chén
尘
。
néng
能
lìng
令
xià
下
jiè
界
jiē
皆
chēng
称
ruì
瑞
,
shuí
谁
wèi
谓
nán
南
rén
人
bù
不
shí
识
zhēn
真
。
jī
积
dòng
冻
yǐ
已
duō
多
wèi
为
mài
麦
dì
地
,
péi
培
tāng
汤
gèng
更
bàn
办
bǎi
百
huā
花
chūn
春
。
qiáng
强
jiàng
将
guāng
光
jǐng
景
kuān
宽
shuāi
衰
lǎo
老
,
hē
呵
shǒu
手
wēi
微
yín
吟
yì
意
qiàn
欠
xīn
新
。