次韵登苏仙绝顶

宋代 释德洪
平生合腰万丁带,谁使天涯宿溪濑。晓驱部曲上香山,路人如堵看飞盖。 桂环卷舌啸云烟,右辖风流是谪仙。辋川草树入画图,此风颓落今追还。 散发岩阿聊一快,世议从来嗟迫隘。为君戏语敌山光,棘句钩章穷崄怪。 诗成便觉王公轻,整顿道山归去情。子廉未必山林见,市人中有安期生。
píng shēng yāo wàn dīng dài   shuí shǐ 使 tiān 宿 lài xiǎo shàng xiāng shān   rén kàn fēi gài    
guì huán juǎn shé xiào yún yān   yòu xiá fēng liú shì zhé xiān wǎng chuān cǎo shù huà   fēng tuí luò jīn zhuī huán    
sàn yán ē liáo kuài   shì cóng lái jiē ài wèi jūn shān guāng   gōu zhāng qióng xiǎn guài    
shī chéng biàn 便 jué wáng gōng qīng   zhěng dùn dào shān guī qíng zi lián wèi shān lín jiàn shì   rén zhōng yǒu ān shēng