次韵德麟吴越山水

宋代 陈师道
吴山那可说,已觉心耳静。 忍事如忍欲,可遏不可骋。 人生如此耳,黄白满朝镜。 宁怀斗升粟,不理东南艇。 君从湖上归,颇说寒事竟。 沙草柔动色,溪喧鱼不定。 烦君冰玉句,缓作江湖兴。 君诗如静女,妙绝人所敬。 不更风雨秋,下有桃李径。 试写孤竹君,名成三绝郑。
shān shuō   jué xīn ěr jìng  
rěn shì rěn   è chěng  
rén shēng ěr   huáng bái mǎn cháo jìng  
níng huái 怀 dòu shēng   dōng nán tǐng  
jūn cóng shàng guī   shuō hán shì jìng  
shā cǎo róu dòng   xuān dìng  
fán jūn bīng   huǎn zuò jiāng xīng  
jūn shī jìng   miào jué rén suǒ jìng  
gēng fēng qiū   xià yǒu táo jìng  
shì xiě zhú jūn   míng chéng sān jué zhèng