次韵答舒教授观余所藏墨

宋代 苏轼
异时长笑王会稽,野鹜膻腥污刀几。 暮年却得庾安西,自厌家鸡题六纸。 二子风流冠当代,顾与儿童争愠喜。 秦王十八已龙飞,嗜好晚将蛇蚓比。 我生百事不挂眼,时人谬说云工此。 世间有癖念谁无,倾身障簏尤堪鄙。 人生当著几两屐,定心肯为微物起。 此墨足支三十年,但恐风霜侵发齿。 非人磨墨墨磨人,瓶应未罄罍先耻。 逝将振衣归故国,数亩荒园自锄理。 作书寄君君莫笑,但觅来禽与青李。 一螺点漆便有余,万灶烧松何处使。 君不见永宁第中扌寿龙麝,列屋闲居清且美。 倒晕连眉秀岭浮,双鸦画鬓香云委。 时闻五斛赐蛾绿,不惜千金求獭髓。 闻君此诗当大笑,寒窗冷砚冰生水。
shí cháng xiào wáng kuài   shān xīng dāo  
nián què ān 西   yàn jiā liù zhǐ  
èr zi fēng liú guān dāng dài   ér tóng zhēng yùn  
qín wáng shí lóng fēi   shì hào wǎn jiāng shé yǐn  
shēng bǎi shì guà yǎn   shí rén miù shuō yún gōng  
shì jiān yǒu niàn shuí   qīng shēn zhàng yóu kān  
rén shēng dāng zhù liǎng   dìng xīn kěn wèi wēi  
zhī sān shí nián   dàn kǒng fēng shuāng qīn chǐ 齿  
fēi rén rén   píng yīng wèi qìng léi xiān chǐ  
shì jiāng zhèn guī guó   shù huāng yuán chú  
zuò shū jūn jūn xiào   dàn lái qín qīng  
luó diǎn biàn 便 yǒu   wàn zào shāo sōng chǔ shǐ 使  
jūn jiàn yǒng níng zhōng shou shòu 寿 lóng shè   liè xián qīng qiě měi  
dǎo yūn lián méi xiù lǐng   shuāng huà bìn xiāng yún wěi  
shí wén é 绿   qiān jīn qiú suǐ  
wén jūn shī dāng xiào   hán chuāng lěng yàn bīng shēng shuǐ