次韵道林会规方外

宋代 释德洪
湘山半夜雨,断我西湖梦。卧看读书灯,花作扶头重。 晓窗晴泼眼,倒挂闻么凤。起寻殿寒梅,小立幽香喷。 柳丝不胜绾,笋庭春脉动。春色已如许,乐事非一种。 平生所怀人,忽此笑语共。云轩为谁停,危坐山衲拥。 眼高空丛林,志大骨森耸。开怀见赤心,亹亹饱谈诵。 坐客鹤脑侧,我亦快心孔。袖中出新诗,笔力发豪纵。 风日丽醇酽,黄泥初扬瓮。舌根有沧海,潮辩自掀涌。 何当横枯藤,齧镞追两本。吾宗欲颠覆,支者例阘茸。 君能为我起,逸足王良控。我诗如石田,疏理终无用。 朝来强锄垦,秃笔时呵冻。摩挲铜鍱腹,博君一笑捧。
xiāng shān bàn   duàn 西 mèng kàn shū dēng huā   zuò tóu zhòng    
xiǎo chuāng qíng yǎn   dào guà wén me fèng xún diàn hán 殿 méi xiǎo   yōu xiāng pēn    
liǔ shèng wǎn   sǔn tíng chūn mài dòng chūn   shì fēi zhǒng    
píng shēng suǒ huái 怀 rén   xiào gòng yún xuān wèi shuí tíng wēi   zuò shān yōng    
yǎn gāo kōng cóng lín   zhì sēn sǒng kāi huái jiàn 怀 chì xīn wěi   wěi bǎo tán sòng    
zuò nǎo   kuài xīn kǒng xiù zhōng chū xīn shī   háo zòng    
fēng chún yàn   huáng chū yáng wèng shé gēn yǒu cāng hǎi cháo   biàn xiān yǒng    
dāng héng téng   niè zhuī liǎng běn zōng diān zhī   zhě róng    
jūn néng wéi   wáng liáng kòng shī shí tián shū   zhōng yòng    
zhāo lái qiáng chú kěn   shí dòng tóng   jūn xiào pěng