次韵答高漫士 其二

明代 王恭
林馆深秋黄菊残,微霜枫树叶初丹。浮生秪解刘伶醉,失路应怜范叔寒。 落日断鸿愁里听,故园衰草梦中看。龙门知己能相问,欲和阳春愧独难。
lín guǎn shēn qiū huáng cán   wēi shuāng fēng shù chū dān shēng zhī jiě liú líng zuì shī   yīng lián fàn shū hán    
luò duàn hóng 鸿 chóu tīng   yuán shuāi cǎo mèng zhōng kàn lóng mén zhī néng xiāng wèn   yáng chūn kuì nán