次韵答丁端州

宋代 王安石
莫嗟荒僻又离群,且喜风谣岭北闻。 铜柱虽然蛮徼接,竹符还是汉家分。 春书来逐衡阳雁,秋骑归看陇首云。 相见会知南望苦,病骸今似沈休文。
jiē huāng yòu qún   qiě fēng yáo lǐng běi wén
tóng zhù suī rán mán jiǎo jiē   zhú hái shì hàn jiā fēn
chūn shū lái zhú héng yáng yàn   qiū guī kàn lǒng shǒu yún
xiāng jiàn huì zhī nán wàng   bìng hái jīn shì shěn xiū wén