次韵聪父见遗二首

宋代 张元干
鸡屿洋边桃李穠,岸沙遮海暮云重。 乘槎我自犯牛斗,掘狱谁何藏剑锋。 世路肯遵前覆辙,交游谁识后凋松。 此生但得长相见,一笑能轻禄万钟。
屿 yáng biān táo nóng   àn shā zhē hǎi yún zhòng
chéng chá fàn niú dòu   jué shuí cáng jiàn fēng
shì kěn zūn qián zhé   jiāo yóu shuí shí hòu diāo sōng
shēng dàn zhǎng xiàng jiàn   xiào néng qīng wàn zhōng