次韵春雪禁体

元代 戴良
孙生读书光映檐,杨公涤笔色摇椀。岂知今日物象新,总向三春堆积满。 著地都将委琐藏,拂池尽把瑕玼涴。直愁芝菌埋没平,讵惜松篁摧挫短。 杂梅既无北使折,穿杨那有东风管。千逵晓滑乍羞明,万瓦夜寒仍待伴。 村村掩土蛰迷户,处处压林巢覆卵。集迟固为入坎深,消早岂缘侵座暖。 世事已如鸿印爪,我生方类鹿行疃。卧庐正慕焦寝安,扫径却嗟袁路断。 何人无事杖堪寻,谁家有酒门可款?皓首书生自局束,紫髯参军每萧散。 方晨致命许降临,未午催诗戒迟缓。徐君可是常胜家,白战先陈汉庭袒。 《阳春》一曲古难和,冻笔阁来敢辞懒。
sūn shēng shū guāng yìng yán   yáng gōng yáo wǎn zhī jīn xiàng xīn   zǒng xiàng sān chūn duī mǎn
zhù dōu jiāng wěi suǒ cáng   chí jǐn xiá zhí chóu zhī jūn mái píng   sōng huáng cuī cuò duǎn
méi běi shǐ 使 zhé   chuān 穿 yáng yǒu dōng fēng guǎn qiān kuí xiǎo huá zhà xiū míng   wàn hán réng dài bàn
cūn cūn yǎn zhé   chù chù lín cháo luǎn chí wèi kǎn shēn   xiāo zǎo yuán qīn zuò nuǎn
shì shì hóng 鸿 yìn zhǎo   shēng fāng lèi 鹿 xíng tuǎn zhèng jiāo qǐn ān   sǎo jìng què jiē yuán duàn
rén shì zhàng kān xún   shuí jiā yǒu jiǔ mén kuǎn   hào shǒu shū shēng shù   rán cān jūn měi xiāo sàn
fāng chén zhì mìng jiàng lín   wèi cuī shī jiè chí huǎn jūn shì cháng shèng jiā   bái zhàn xiān chén hàn tíng tǎn
yáng chūn nán   dòng lái gǎn lǎn