次韵春

宋代 卫宗武
水行苦严厉,万彙喜得春。 解雷久忽震,蛰户奋者殷。 根牙沐膏雨,蝪晖复熹晨。 淑气盎原野,鼎鼎来芳辰。 小车度花阴,游芳浮麴尘。 少年争竞春,外诱何纷纷。 老矣蠲其华,寄贤而葆真。 多吟以为富,犹恐道益贫。
shuǐ xíng yán   wàn huì chūn  
jiě léi jiǔ zhèn   zhé fèn zhě yīn  
gēn gāo   tāng huī chén  
shū àng yuán   dǐng dǐng lái fāng chén  
xiǎo chē huā yīn   yóu fāng chén  
shào nián zhēng jìng chūn   wài yòu fēn fēn  
lǎo juān huá   xián ér bǎo zhēn  
duō yín wéi   yóu kǒng dào pín