次韵酬朱推官

宋代 吕南公
上国辉光不许观,故园岑寂且閒眠。无心自可齐穷达,有口皆能论圣贤。 百本柔桑绕茅屋,一陂清水灌沙田。馀生饱暖聊依此,岂有高风远市廛。
shàng guó huī guāng guān   yuán cén qiě xián mián xīn qióng yǒu   kǒu jiē néng lùn shèng xián    
bǎi běn róu sāng rào máo   bēi qīng shuǐ guàn shā tián shēng bǎo nuǎn liáo   yǒu gāo fēng yuǎn shì chán