次韵酬转庵

宋代 许及之
南浦太丘潜少微,非隐非吏嘉遁肥。转庵相与菊花期,黄雀乃得诗发机。 诗则高矣物甚卑,物惟所遇知音稀。黄雀幸甚逢斯时,菊因东篱桃左扉。 吟成虽佳不疗饥,黄雀头颅万里飞。两语如露蒙晨晞,后人往往悟昨非。 转庵识破花拈枝,勘遍诸方漳南归。爱诗爱字沦肤肌,知我愈觉成相违。 同病亦谓投閒宜,老婆心切一手挥。长篇险韵铸出之,涉斋自讼识评讥。 不待见闻方觉知,覆盆一旦遭赫晖。平生此段诚大奇,愿言稽首长归依。 为能忍辱偏慈悲,东山久别思蔷薇。生处放熟非过为,岂须圉圉才见几。 宁受校人当面欺,诗坛受降曾怖威。床头置易甘成痴,虽匪颜徒窃愿希。 今见菊花更不疑,牵联黄雀为匹妃。南浦柏梁一字师,转庵拨动关捩危。 琴鼓不鼓无成亏,前言戏解小郎围。
nán tài qiū qián shǎo wēi   fēi yǐn fēi jiā dùn féi zhuǎn ān xiāng huā huáng   què nǎi shī    
shī gāo shén bēi   wéi suǒ zhī yīn huáng què xìng shèn féng shí   yīn dōng táo zuǒ fēi    
yín chéng suī jiā liáo   huáng què tóu wàn fēi liǎng méng chén hòu   rén wǎng wǎng zuó fēi    
zhuǎn ān shí huā niān zhī   kān biàn zhū fāng zhāng nán guī ài shī ài lún zhī   jué chéng xiāng wéi    
tóng bìng wèi tóu xián   lǎo xīn qiè shǒu huī cháng piān xiǎn yùn zhù chū zhī shè   zhāi sòng shí píng    
dài jian wén fāng jué zhī   pén dàn zāo huī píng shēng duàn chéng yuàn   yán shǒu cháng guī    
wèi néng rěn piān bēi   dōng shān jiǔ bié qiáng wēi shēng chù fàng shú fēi guò wéi   cái jiàn    
níng shòu xiào rén dāng miàn   shī tán shòu xiáng céng wēi chuáng tóu zhì gān chéng chī suī   fěi yán qiè yuàn    
jīn jiàn huā gèng   qiān lián huáng què wèi fēi nán bǎi liáng shī zhuǎn   ān dòng guān liè wēi    
qín chéng kuī   qián yán jiě xiǎo láng wéi