次韵酬因胜老

宋代 方岳
误脱农蓑拾汉科,空山奈此月明何。 秋风又跨扬州鹤,行路正难愁思多。
tuō nóng suō shí hàn   kōng shān nài yuè míng  
qiū fēng yòu kuà yáng zhōu   xíng zhèng nán chóu duō