次韵酬王太祝

宋代 王安石
尘土波澜不自期,飘然身与愿相违。 衰根要路知难植,病羽长年欲退飞。 高论已嗟能听少,力行还恨赋材微。 惭君俊少今知我,一见心如客得归。
chén lán   piāo rán shēn yuàn xiāng wéi
shuāi gēn yào zhī nán zhí   bìng cháng nián tuì 退 fēi
gāo lùn jiē néng tīng shǎo   xíng hái hèn cái wēi
cán jūn jùn shǎo jīn zhī   jiàn xīn guī