次韵酬梵天阇梨

宋代 释智圆
数峰残雪对闲门,世态悠悠莫可论。 静室禅馀忽相忆,划灰孤坐到黄昏。
shù fēng cán xuě duì xián mén   shì tài yōu yōu lùn  
jìng shì chán xiāng   huà huī zuò dào huáng hūn