次韵酬纯通判

宋代 廖刚
灵椿长幸荫衡门,阶草何妨晚见春。骏种也知惭冀北,病怀聊为释漳滨。 名家正恐非兰玉,瑞世宁当是凤麟。谁道添丁无足庆,竞传佳句一番新。
líng chūn 椿 zhǎng xìng yīn héng mén   jiē cǎo fáng wǎn jiàn chūn jùn zhǒng zhī cán běi   bìng huái 怀 liáo wèi shì zhāng bīn
míng jiā zhèng kǒng fēi lán   ruì shì níng dàng shì fèng lín shuí dào tiān dīng qìng   jìng chuán jiā fān xīn