次韵冲卿过睢阳

宋代 王安石
宫庙此神乡,留亲泊楚艎。 天开今壮丽,地积古悲凉。 不改山河旧,犹余草木荒。 还闻足宾客,谁是汉邹阳。
gōng miào shén xiāng   liú qīn chǔ huáng  
tiān kāi jīn zhuàng   bēi liáng  
gǎi shān jiù   yóu cǎo huāng  
hái wén bīn   shuí shì hàn zōu yáng