次韵冲卿除日立春

宋代 王安石
犹残一日腊,并见两年春。 物以终为始,人从故得新。 迎阳朝翦彩,守岁夜倾银。 恩赐随嘉节,无功只自尘。
yóu cán   bìng jiàn liǎng nián chūn
zhōng wèi shǐ   rén cóng xīn
yíng yáng cháo jiǎn cǎi   shǒu suì qīng yín
ēn suí jiā jié   gōng zhī chén