次韵陈唐卿县尉

宋代 张镃
耽诗固无益,损虑更招咎。 技痒搔不疗,铭坐口还又。 出门索朋俦,培我本根厚。 顽石夸琼瑰,朽壤被絺绣。 归来三叹息,谁脱章句囿。 堂堂柱下史,退食燕清昼。 门前车马闹,有客老且瘦。 无求见容貌,话味若饮酎。 从容得句帙,细读前竟后。 令人发深省,咀嚼尽华茂。 要须即所见,快手撤蒙陋。 兰香出深林,著意乌可嗅。
dān shī   sǔn gèng zhāo jiù  
yǎng sāo liáo   míng zuò kǒu hái yòu  
chū mén suǒ péng chóu   péi běn gēn hòu  
wán shí kuā qióng guī   xiǔ rǎng bèi chī xiù  
guī lái sān tàn   shuí tuō zhāng yòu  
táng táng zhù xià shǐ   tuì 退 shí yàn qīng zhòu  
mén qián chē nào   yǒu lǎo qiě shòu  
qiú jiàn róng mào   huà wèi ruò yǐn zhòu  
cóng róng de zhì   qián jìng hòu  
lìng rén shēn xǐng   jué jǐn huá mào  
yào suǒ jiàn   kuài shǒu chè méng lòu  
lán xiāng chū shēn lín   zhù xiù