次韵陈师白

宋代 韩驹
居士年来净目尘,空花岂复问陈新。北游岂识无为子,东第常叨不速宾。 忆昔扁舟轻白帝,何年一室老青神。飘然又指淮山去,傥更山中得异人。
shì nián lái jìng chén   kōng huā wèn chén xīn běi yóu shí wéi dōng   cháng dāo bīn    
piān zhōu qīng bái   nián shì lǎo qīng shén piāo rán yòu zhǐ huái shān tǎng   gèng shān zhōng de rén