次韵陈钧甫郊行

宋代 邓林
黄尘败素意,出门惬郊行。 野鞠含冷焰,岩松起寒声。 高山唐业崇,流水晋时清。 拾薪归底用,石鼎待弥明。
huáng chén bài   chū mén qiè jiāo xíng  
hán lěng yàn   yán sōng hán shēng  
gāo shān táng chóng   liú shuǐ jìn shí qīng  
shí xīn guī yòng   shí dǐng dài míng