次韵诚斋醉卧海棠图之什

宋代 许及之
海棠宁莫种,种须千万株。濯锦江头锦漫谷,斧斤不赦如薪枯。 乍逢樵人莫逢杨氏女,遗恨年年泣朝露。杨氏自媚昭阳宫,海棠自映扶桑树。 山城幽独逢坡翁,一洗千载尘埃蒙。张园锦障人所惜,醉里看花尽英特。 酒满衣襟花满裳,只许茶铛近笔床。顾影鬅鬙醒还卧,乌巾正堪漉白堕。 只恐明朝雨霏霏,花雨征帆各自飞。休论长篇与短韵,且与春风写音问。 此人此句皆可图,底须紫凤并天吴。
hǎi táng níng zhǒng   zhǒng qiān wàn zhū zhuó jǐn jiāng tóu jǐn màn   jīn shè xīn    
zhà féng qiáo rén féng yáng shì   hèn nián nián zhāo yáng shì mèi zhāo yáng gōng hǎi   táng yìng sāng shù    
shān chéng yōu féng wēng   qiān zǎi chén āi méng zhāng yuán jǐn zhàng rén suǒ zuì   kàn huā jǐn yīng    
jiǔ mǎn jīn huā mǎn shang   zhǐ chá chēng jìn chuáng yǐng péng sēng xǐng hái   jīn zhèng kān bái duò    
zhǐ kǒng míng zhāo fēi fēi   huā zhēng fān fēi xiū lùn cháng piān duǎn yùn qiě   chūn fēng xiě yīn wèn    
rén jiē   fèng bìng tiān