次韵呈天台宰

宋代 左纬
仆也不自知,爱诗已成癖。有作盈一囊,无人为捃摭。 将求识者观,千里事行役。扬舲入武林,祢刺久未释。 一日谒尚书,尚书为虚席。号仆以诗人,声名从此得。 日上尚书堂,见公于侍侧。公时访天台,颇恨未尝识。 洎仆将告归,赠言羡好色。岁月不我留,八年如顷刻。 俄闻绾铜符,无乃慰平昔。自古神仙才,多居隐吏职。 岂不见王乔,叶县飞双舄。又不见葛洪,句漏流丹石。 付公以天台,人事有中的。兹山八百里,窈窕多奇迹。 桐柏古洞天,金庭在其域。三灾不能侵,历数无终极。 景命今始兴,吾君寿千亿。公名亦俱传,何啻登仙籍。 仆虽生此邦,仙果未得食。今日返问公,何处桃花碧。 公疑我骨凡,未肯言消息。骨凡安敢辞,此桃亦终觅。
zhī   ài shī chéng yǒu zuò yíng náng   rén wéi jùn zhí    
jiāng qiú shí zhě guān   qiān shì xíng yáng líng lín   jiǔ wèi shì    
shàng shū   shàng shū wèi hào shī rén shēng   míng cóng    
shàng shàng shū táng   jiàn gōng shì gōng shí fǎng tiān 访 tāi   hèn wèi cháng shí    
jiāng gào guī   zèng yán xiàn hào suì yuè liú   nián qǐng    
é wén wǎn tóng   nǎi wèi píng shén xiān cái duō   yǐn zhí    
jiàn wáng qiáo   xiàn fēi shuāng yòu jiàn hóng   lòu liú dān shí    
gōng tiān tāi   rén shì yǒu zhōng de shān bǎi yǎo   tiǎo duō    
tóng bǎi dòng tiān   jīn tíng zài sān zāi néng qīn   shǔ zhōng    
jǐng mìng jīn shǐ xīng   jūn shòu 寿 qiān 亿 gōng míng chuán   chì dēng xiān    
suī shēng bāng   xiān guǒ wèi shí jīn fǎn wèn gōng   chǔ táo huā    
gōng fán   wèi kěn yán xiāo xi fán ān gǎn   táo zhōng