次韵陈伯寿食黄雀有感

宋代 许及之
嗟哉黄雀力命微,譬彼食言安能肥。乃欲身与天壤期,沕穆造化窥缄机。 以时启蛰安居卑,蛰久启晚见者稀。不耕而食乘三时,晚禾欲熟堆农扉。 就田恣啄充久饥,来时千百漫天飞。惟欲蔽翳朝阳晞,似雨霏微疑复非。 此时得计压稻枝,腹饱果然不思归。岂知时与命相违。 投身入网分所宜,鸡肋犹怯尊拳挥。汝辈么么将安之,螟螣害稼古实讥。 嗟哉黄雀全无知,大似爝火凌朝晖。炙之醢之争称奇,谁念物命聊依依。 黄雀何责复何悲,夷齐饿采西山薇。不尔吸风何活为,颜子箪食其庶几。 祇令瓢饮将谁欺,霜露舒惨相恩威。螳蝉小大遂黠痴,人为物灵贤则希。 比物丑类姑释疑,螽斯岂得比后妃。钧之三成君父师,法当授命宁避危。 有益于国身何亏,我欲与雀排重围。
jiē zāi huáng què mìng wēi   shí yán ān néng féi nǎi shēn tiān rǎng   zào huà kuī jiān    
shí zhé ān bēi   zhé jiǔ wǎn jiàn zhě gēng ér shí chéng sān shí wǎn   shú duī nóng fēi    
jiù tián zhuó chōng jiǔ   lái shí qiān bǎi màn tiān fēi wéi zhāo yáng shì   fēi wēi fēi    
shí dào zhī   bǎo guǒ rán guī zhī shí mìng xiāng wéi    
tóu shēn wǎng fēn suǒ   yóu qiè zūn quán huī bèi me me jiāng ān zhī míng   hài jià shí    
jiē zāi huáng què quán zhī   shì jué huǒ líng zhāo huī zhì zhī hǎi zhī zhēng chēng shuí   niàn mìng liáo    
huáng què bēi   è 饿 cǎi 西 shān wēi ěr fēng huó wèi yán   zi dān shù    
lìng piáo yǐn jiāng shuí   shuāng shū cǎn xiāng ēn wēi táng chán xiǎo suì xiá chī rén   wéi líng xián    
chǒu lèi shì   zhōng de hòu fēi jūn zhī sān chéng jūn shī   dāng shòu mìng níng wēi    
yǒu guó shēn kuī   què pái chóng wéi