次韵超然送照上人归东吴

宋代 释德洪
萧寺霜晴日初吐,曦光烟翠横深坞。经行迟立望吴山,气势飞翔争入楚。 山中有客冰雪姿,十年不听吴邦鼓。忽然曳杖出山去,安禅后夜知何处。 石龛看月莫降龙,栗林暮过应冲虎。此生聚散等浮云,可怜俯仰成今古。 吴江一色成琉璃,有寺正临江上住。他年法眼照人天,赠诗记取南州祖。
xiāo shuāng qíng chū   guāng yān cuì héng shēn jīng xíng chí wàng shān   shì fēi xiáng zhēng chǔ    
shān zhōng yǒu bīng xuě 姿   shí nián tīng bāng rán zhàng chū shān ān   chán hòu zhī chǔ    
shí kān kàn yuè xiáng lóng   lín guò yīng chōng shēng sàn děng yún   lián yǎng chéng jīn    
jiāng chéng liú li   yǒu zhèng lín jiāng shàng zhù nián yǎn zhào rén tiān zèng   shī nán zhōu