次韵昌甫仲春读谪仙诗 其二

宋代 韩淲
花嫩得雨开,花老得雨落。开落须臾期,人生任相谑。 红花春融融,白花春漠漠。春色正可娱,逢花快杯酌。
huā nèn kāi   huā lǎo luò kāi luò rén   shēng rèn xiāng xuè    
hóng huā chūn róng róng   bái huā chūn chūn zhèng féng   huā kuài bēi zhuó