次韵昌甫 其十二

宋代 韩淲
尽道庞公遗以安,笋林上番又成竿。几年手种要谁问,常日身閒只自看。 墨妙席间殊不恶,茶甘林下莫留残。荒寻幽讨真空举,今世孤风世所难。
jǐn dào páng gōng ān   sǔn lín shàng fān yòu chéng gān 竿 nián shǒu zhǒng yào shuí wèn cháng   shēn xián zhī kàn    
miào jiān shū è   chá gān lín xià liú cán huāng xún yōu tǎo zhēn kōng jīn   shì fēng shì suǒ nán