次韵昌甫 其七

宋代 韩淲
秋风过秋雨,眇眇正愁予。望断嗟何寄,吟成懒自书。 齿摇诚有数,鬓秃恐无馀。几载章泉水,山深只晏如。
qiū fēng guò qiū   miǎo miǎo zhèng chóu wàng duàn jiē yín   chéng lǎn shū    
chǐ 齿 yáo chéng yǒu shù   bìn kǒng zài zhāng quán shuǐ shān   shēn zhǐ yàn