次韵昌甫寒食 其二

宋代 韩淲
三年寒食在天涯,老觉心情不为花。细雨随风初语燕,乱云藏日欲归鸦。 无才圣世空狂望,有命王城莫苦嗟。南北两山青草遍,故园疑并野人家。
sān nián hán shí zài tiān   lǎo jué xīn qíng wéi huā suí fēng chū yàn luàn   yún cáng guī    
cái shèng shì kōng kuáng wàng   yǒu mìng wáng chéng jiē nán běi liǎng shān qīng cǎo biàn   yuán bìng rén jiā