次韵昌甫并帖斯远五首 其四

宋代 韩淲
遁于荒野乃閒人,胶扰其谁不染尘。乘兴相过事幽讨,从来高会祗荀陈。
dùn huāng nǎi xián rén   jiāo rǎo shuí rǎn chén chéng xìng xiāng guò shì yōu tǎo cóng   lái gāo huì zhī xún chén