次韵曾英发兼简若虚

宋代 释德洪
大曾秀发如层颠,小曾秋水随方圆。二豪说诗气旷逸,而我老坐如蹲猿。 弟兄骏气骥堕地,自怜老欲蚕三眠。一庵收身万事外,但有坏衲长堆肩。 会看连璧登集贤,腰间累累金印悬。分缘自是公家事,安知不秉卿相权。 平生忠义要活国,浓笑东川无杜鹃。古城野寺□□□,白灰已烬馀凝烟。 瘴痾未损方曲臂,静如鸿鹤就拘挛。清诗寄我忽惊矍,秀对白鸥春水前。 长哦曳履□□□,馀韵发越鸣朱弦。坐令万象受控勒,知君有笔真如椽。 细看字字有根蒂,满掬明珠谁为穿。诗坛从此不敢诩,受降君已临中坚。
céng xiù céng diān   xiǎo céng qiū shuǐ suí fāng yuán èr háo shuō shī kuàng ér   lǎo zuò dūn yuán    
xiōng jùn duò   lián lǎo cán sān mián ān shōu shēn wàn shì wài dàn   yǒu huài zhǎng duī jiān    
huì kàn lián dēng xián   yāo jiān lěi lěi jīn yìn xuán fēn yuán shì gōng jiā shì ān   zhī bǐng qīng xiàng quán    
píng shēng zhōng yào huó guó   nóng xiào dōng chuān juān chéng bái         huī jìn níng yān    
zhàng ē wèi sǔn fāng   jìng hóng 鸿 jiù luán qīng shī jīng jué xiù   duì bái ōu chūn shuǐ qián    
zhǎng ó         yùn yuè míng zhū xián zuò lìng wàn xiàng shòu kòng zhī   jūn yǒu zhēn chuán    
kàn yǒu gēn   mǎn míng zhū shuí wèi chuān 穿 shī tán cóng gǎn shòu   xiáng jūn lín zhōng jiān