次韵曾通判登拟岘台

宋代 韩驹
朝携筇杖来,瞑倚胡床坐。循墙读遗碑,岁久苔藓涴。 烈风无时休,于兹验真个。曾郎吐佳句,势突黄初过。 交游得诗流,吾侪可相贺。念昔逢大梁,一别九钻火。 再见疑前身,居然客愁破。世久无若人,子岂伯休那。 千山厌露宿,一壑期云卧。子少方鹏骞,吾衰作鸢堕。 篇成不敢出,畏子诗眼大。惟当事深禅,诸方参作么。 文章真绮语,季绪徒琐琐。安得京口归,秋江细扶柁。
cháo xié qióng zhàng lái   míng chuáng zuò xún qiáng bēi suì   jiǔ tái xiǎn    
liè fēng shí xiū   yàn zhēn céng láng jiā shì   huáng chū guò    
jiāo yóu shī liú   chái xiāng niàn féng liáng   bié jiǔ zuàn huǒ    
zài jiàn qián shēn   rán chóu shì jiǔ ruò rén zi   xiū    
qiān shān yàn 宿   yún zi shǎo fāng péng qiān   shuāi zuò yuān duò    
piān chéng gǎn chū   wèi zi shī yǎn wéi dāng shì shēn chán zhū   fāng cān zuò    
wén zhāng zhēn   suǒ suǒ ān jīng kǒu guī qiū   jiāng duò