次韵曾吉甫题画屏风

宋代 韩元吉
何许江山发兴长,浑疑庐阜对彭郎。 胸中丘壑元萧爽,笔下烟波故渺茫。 落落疏松长映座,冥冥飞雨欲侵床。 冷然已作华胥梦,便有群仙到枕旁。
jiāng shān xīng cháng   hún duì péng láng  
xiōng zhōng qiū yuán xiāo shuǎng   xià yān miǎo máng  
luò luò shū sōng zhǎng yìng zuò   míng míng fēi qīn chuáng  
lěng rán zuò huá mèng   biàn 便 yǒu qún xiān dào zhěn páng