次韵曾嘉言试茶

宋代 释德洪
不嫌滞留湘水涯,时作新诗誇露芽。此篇醉墨翻龙蛇,雷锤雨雹飞尘沙。 开卷疾读喜欲哗,此郎真是能世家。气如横槊万骑遮,妙如琢玉无疵瑕。 缙绅传观众口誇,矧余秃鬓缠袈裟。崔嵬胸次书五车,于人岂止一等加。 坐令应手开天葩,不因笔端梦生花。何时词刃诛奸邪,世途嗜好纷万差。 风流扫地吁可嗟,十年去国道路赊。两手未忍置所拿,贾生岂欲从螾虾。 渊明但爱谈桑麻,湘西有舍如藏蛙。年来颇种东陵爪,爱君才宜践清华。 妙年声誉闻童牙,君看爱客自著茶。红妆聚观烂朝霞,撑突万卷遭搜爬。 职宜莲烛烧窗纱,不宜槐笏趋早衙。未甘终老勤山畬,尚能见子昂霄耶,想见雾窗烟缕斜。
xián zhì liú xiāng shuǐ   shí zuò xīn shī kuā piān zuì fān lóng shé léi   chuí báo fēi chén shā    
kāi juàn huā   láng zhēn shi néng shì jiā héng shuò wàn zhē miào   zhuó xiá    
jìn shēn chuán guān zhòng kǒu kuā   shěn bìn chán jiā shā cuī wéi xiōng shū chē   rén zhǐ děng jiā    
zuò lìng yìng shǒu kāi tiān   yīn duān mèng shēng huā shí rèn zhū jiān xié shì   shì hào fēn wàn chà    
fēng liú sǎo jiē   shí nián guó dào shē liǎng shǒu wèi rěn zhì suǒ jiǎ   shēng cóng yǐn xiā    
yuān míng dàn ài tán sāng   xiāng 西 yǒu shě cáng nián lái zhǒng dōng líng zhǎo ài   jūn cái jiàn qīng huá    
miào nián shēng wén tóng   jūn kàn ài zhù chá hóng zhuāng guān làn zhāo xiá chēng   wàn juàn zāo sōu    
zhí lián zhú shāo chuāng shā   huái zǎo wèi gān zhōng lǎo qín shān shē shàng   néng jiàn zi áng xiāo xiǎng   jiàn chuāng yān xié