次韵曾伯容哭夏均父

宋代 释德洪
青松傲霜雪,事误亦迍邅。或脱斧斤厄,则遭藤蔓缠。 北渠材砢礧,耸壑色芳鲜。不作千楹栋,终为万斛船。 那知过华屋,长恸摇空鞭。增击疑仙去,超摇弃我先。 但馀殷枕泪,无复对床眠。忆昨游湓浦,曾同上紫烟。 春光随杖履,笑响落云泉。尚想登临处,仍哦唱和篇。 暗惊生死隔,默数十三年。台宪登群彦,秋风吹一鹯。 诛奸志未舍,谋国疏空传。醉驭毛车度,谁推日毂旋。 岁时嗟易得,力命古难全。报施徒云尔,功名信偶然。 清忠光竹帛,英气敛山川。哭子如临敌,当勾失短鋋。
qīng sōng ào shuāng xuě   shì zhūn zhān huò tuō jīn è   zāo téng wàn chán    
běi cái luǒ léi   sǒng fāng xiān zuò qiān yíng dòng zhōng   wèi wàn chuán    
zhī guò huá   cháng tòng yáo kōng biān zēng xiān chāo   yáo xiān    
dàn yīn zhěn lèi   duì chuáng mián zuó yóu pén céng   tóng shàng yān    
chūn guāng suí zhàng   xiào xiǎng luò yún quán shàng xiǎng dēng lín chù réng   ó chàng piān    
àn jīng shēng   shù shí sān nián tái xiàn dēng qún yàn qiū   fēng chuī zhān    
zhū jiān zhì wèi shě   móu guó shū kōng chuán zuì máo chē shuí   tuī xuán    
suì shí jiē   mìng nán quán bào shī yún ěr gōng   míng xìn ǒu rán    
qīng zhōng guāng zhú   yīng liǎn shān chuān zi lín dāng   gōu shī duǎn chán