次韵参寥师寄秦太虚三绝句时秦君举进士不得

宋代 苏轼
秦郎文字固超然,汉武凭虚意欲仙。 底事秋来不得解,定中试与问诸天。 一尾追风抹万蹄,昆仑玄圃谓朝隮。 回看世上无伯乐,却道盐车胜月题。 得丧秋毫久已冥,不须闻此气峥嵘。 何妨却伴参寥子,无数新诗咳唾成。
qín láng wén chāo rán   hàn píng xiān  
shì qiū lái de jiě   dìng zhōng shì wèn zhū tiān  
wěi zhuī fēng wàn   kūn lún xuán wèi cháo  
huí kàn shì shàng   què dào yán chē shèng yuè  
de sàng qiū háo jiǔ míng   wén zhēng róng  
fáng què bàn cān liáo   shù xīn shī tuò chéng