次韵参寥 其一

宋代 韩驹
此身不拟堕尘缘,长恐惊鸿落响弦。蹋尽世间千涧壑,归来胸次一山川。 深宫木末犹秋色,故国天涯只暮烟。凭仗道人分石甃,要看庭下玉龙旋。
shēn duò chén yuán   zhǎng kǒng jīng hóng 鸿 luò xiǎng xián jǐn shì jiān qiān jiàn guī   lái xiōng shān chuān    
shēn gōng yóu qiū   guó tiān zhǐ yān píng zhàng dào rén fēn shí zhòu yào   kàn tíng xià lóng xuán