次韵参寥访和靖先生故居

南北朝 邹浩
湖边高节与谁邻,落落寒松往往皴。就使衡门已尘土,不妨千古自阳春。
biān gāo jié shuí lín   luò luò hán sōng wǎng wǎng cūn jiù shǐ 使 héng mén chén   fáng qiān yáng chūn