次韵采莲

宋代 李之仪
闻道栽成十亩莲,便思挑出杖头钱。定知荇菜参差处,不是决明颜色鲜。 红日半移芳草岸,清歌低泛木兰船。惊心未得同真赏,空愧诸豪白玉篇。
wén dào zāi chéng shí lián   biàn 便 tiāo chū zhàng tóu qián dìng zhī xìng cài cēn chù   shì jué míng yán xiān
hóng bàn fāng cǎo àn   qīng fàn lán chuán jīng xīn wèi tóng zhēn shǎng   kōng kuì zhū háo bái piān