次韵采菌

宋代 方岳
秋崖不惯大官肉,雪屋为出斋房芝。 山灵颇怜世味薄,风格略与诗情宜。 菘膰何但退三舍,蕨拳恨不同一时。 自寻堕樵了幽寂,岂料枯卉能神奇。 群仙餐霞吸沆瀣,豪贵蒸乳盛琉璃。 砖炉石鼎煮飞瀑,此妙勿令渠辈知。
qiū guàn guān ròu   xuě wèi chū zhāi fáng zhī  
shān líng lián shì wèi báo   fēng lüè shī qíng  
sōng fán dàn tuì 退 sān shè   jué quán hèn tóng shí  
xún duò qiáo le yōu   liào huì néng shén  
qún xiān cān xiá hàng xiè   háo guì zhēng shèng liú li  
zhuān shí dǐng zhǔ fēi   miào lìng bèi zhī