次韵补之药名十绝 其十

宋代 李光
却上南亭望北亭,云生秋石逼帘旌。露欺绿玉青蒲色,风掷琅玕败叶声。
què shàng nán tíng wàng běi tíng   yún shēng qiū shí lián jīng 绿 qīng fēng   zhì láng gān bài shēng