次韵补柳子厚八愚诗

宋代 汪炎昶
晨与气澄穆,池影涵幽堂。 泉从松下来,漱齿生微香。 内摧澹无得,外检条已忘。 即此冥其愚,乐如还故乡。
chén chéng   chí yǐng hán yōu táng  
quán cóng sōng xià lai   shù chǐ 齿 shēng wēi xiāng  
nèi cuī dàn de   wài jiǎn tiáo wàng  
míng   hái xiāng